Tháng Năm, 2014.
Những ngày đầu tháng năm nóng rực...
Thời tiết & thời sự.
Như là một thử thách
Cho những con người lỡ sinh ra trong vòng đai lửa nhiệt đới.
Ở đó luôn có đói rét, bão tố, lũ lụt, hạn hán, sóng thần, động đất, chậm tiến và vô vàn điều bất hạnh khác...
Luôn nóng đầu...cho những u mê ám chướng, gây hấn, đố kỵ, hận cừu & chiến tranh
Đời này sang đời khác !
*****
Tôi cứ mãi mơ về một phương trời
Mát mẻ và hiền hòa - an tĩnh
Nơi người ta yên bình ngồi đọc sách trên ghế đá công viên.
Cổ áo không cáu bẩn vì mồ hôi và bụi bặm.
Và tai không phải nghe những điều rứt lác, cùng vô số tiếng ồn.
Nơi đó người ta
Nghỉ ra bao nhiêu điều lạ...
Được gọi là sáng tạo.
Nơi đó không ai bị phiền nhiễu kiểm soát bởi bao lệ luật điên rồ.
Nơi người ta có thể làm những gì mình thích...
Miễn không gây phiền nhiễu cho ai.
*****
Tháng Năm
Đến sau Tháng Tư
Và những tháng kế tiếp của thời gian không ngừng nghỉ
Của những điên rồ tiếp tục trong cỏi nhân sinh
Với bao đầu óc mụ mị nhưng có quyền lực...
Bên ni bên nớ...
Dẫn đến khổ đau cho bao nhiêu người khác quanh đời
Ôi tháng năm........bất tận ./-
Lảm Nhảm - Nguyễn Đăng Hòa
Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014
Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014
Lảm nhảm cùng thiên hạ.
(Thơ (thẩn) tự do-lảm nhảm trước đây tôi không mấy thích !
Nhưng gần đây do âm vận có phần trúc trắc vì cũng có tuổi...trí não mù mờ, nay tôi đâm ra yêu thích lối thơ tự do...lảm nhảm...độc thoại này.)
*****
Lảm Nhảm Cùng Bằng Hữu.
(Riêng tặng bạn Ng.Tr.K...người bạn đã sử dụng từ ngữ "lảm nhảm" này mấy chục năm xưa cho tôi trong những lá thư tràn tâm sự từ phương trời viễn mộng.)
************************************************************************
Bạn từng khóc trong những lá thư viết từ HongKong cho tôi 30 mươi mấy năm về trước...
Cô đơn trong những trại tị nạn...bẩn thỉu, Nam Bắc đánh chửi nhau...dưới cái cười bọn ấy.
Cho đến bây giờ thế kỷ 21,
39 năm trôi qua...vẫn vậy ngay quê hương mình !!!
*****
Bạn cùng tôi may mắn được gia đình cho ăn học ít chữ...
Không vì ít chữ nghĩa mà chúng ta không cùng đồng bào với những người vô học.
Đôi khi kể cả cha mẹ ta !!!
Thương yêu & tha thứ,
Vì chúng ta lỡ sinh ra "máu đỏ da vàng"...cùng là người Việt.
*****
Vậy mà biết nói sao với những người chữ nghĩa !?
Sống có khi không là "người tử tế" với cả nhau bạn à.
*****
Đêm nay Khánh Ly hát ở thủ đô.
Không biết giờ này chị đã được nghỉ ngơi chưa nhỉ ???
Hay vẫn trong cơn lốc của đám đông !
Người chỉ xin hát một lần ở tuổi 70 với quê hương...
Mà cũng không được yên tĩnh !
*****
Đêm nay ngoài khơi xa...vẫn có những con người,
Da vàng mũi tẹt với nhau,
Chong mắt canh chừng nhau không chịu ngủ nghỉ !!!
Hay đâu đó trên hành tinh này cũng vẫn thế,
Tại sao ?????
Vì lũ tài phiệt chế tạo ra vũ khí...
Sao để hành tinh này có được hòa bình !!!
*****
Bạn đã bỏ phương trời viễn mộng,
Về Việt Nam lập nghiệp, lập gia đình,
Vui vợ con...cùng nghề thầy vốn có.
Vui cuối đời cùng nhịp đập quê hương.
Bạn "déja vu" tôi quá hiểu bạn rồi.
*****
Đêm nay tôi khó ngủ...
Nhớ bạn hiền lâu chẳng được ngồi chung,
Ly rượu nhỏ ta chia... và lảm nhảm....
Không đầu không cuối...chẳng thị-chẳng phi,
Nói đông-tây-kim-cổ rốt được chi ???
Ha ha tiếu chỉ còn chia nhau thế.
Biết đâu cũng chẳng vừa tai những kẻ... lỡ nghe cười !!!
Rồi âm nhạc là "kinh" của chúng ta,
Im lặng...& lắng nghe...
Khám phá âm thanh và tận hưởng.
"...Cũng chẳng khoái ru..."
*****
Lảm nhảm nói chi cho hết chuyện...
Ngày duyên đưa...ta đối diện...hả ha cười.
Chúc nhau an-lạc
Bạn và tôi lắng nghe âm nhạc mà thôi,
Chứ không nghe tiếng bom...tiếng súng ./-
Nhật Thuận - NĐH
(Thơ (thẩn) tự do-lảm nhảm trước đây tôi không mấy thích !
Nhưng gần đây do âm vận có phần trúc trắc vì cũng có tuổi...trí não mù mờ, nay tôi đâm ra yêu thích lối thơ tự do...lảm nhảm...độc thoại này.)
*****
Lảm Nhảm Cùng Bằng Hữu.
(Riêng tặng bạn Ng.Tr.K...người bạn đã sử dụng từ ngữ "lảm nhảm" này mấy chục năm xưa cho tôi trong những lá thư tràn tâm sự từ phương trời viễn mộng.)
************************************************************************
Bạn từng khóc trong những lá thư viết từ HongKong cho tôi 30 mươi mấy năm về trước...
Cô đơn trong những trại tị nạn...bẩn thỉu, Nam Bắc đánh chửi nhau...dưới cái cười bọn ấy.
Cho đến bây giờ thế kỷ 21,
39 năm trôi qua...vẫn vậy ngay quê hương mình !!!
*****
Bạn cùng tôi may mắn được gia đình cho ăn học ít chữ...
Không vì ít chữ nghĩa mà chúng ta không cùng đồng bào với những người vô học.
Đôi khi kể cả cha mẹ ta !!!
Thương yêu & tha thứ,
Vì chúng ta lỡ sinh ra "máu đỏ da vàng"...cùng là người Việt.
*****
Vậy mà biết nói sao với những người chữ nghĩa !?
Sống có khi không là "người tử tế" với cả nhau bạn à.
*****
Đêm nay Khánh Ly hát ở thủ đô.
Không biết giờ này chị đã được nghỉ ngơi chưa nhỉ ???
Hay vẫn trong cơn lốc của đám đông !
Người chỉ xin hát một lần ở tuổi 70 với quê hương...
Mà cũng không được yên tĩnh !
*****
Đêm nay ngoài khơi xa...vẫn có những con người,
Da vàng mũi tẹt với nhau,
Chong mắt canh chừng nhau không chịu ngủ nghỉ !!!
Hay đâu đó trên hành tinh này cũng vẫn thế,
Tại sao ?????
Vì lũ tài phiệt chế tạo ra vũ khí...
Sao để hành tinh này có được hòa bình !!!
*****
Bạn đã bỏ phương trời viễn mộng,
Về Việt Nam lập nghiệp, lập gia đình,
Vui vợ con...cùng nghề thầy vốn có.
Vui cuối đời cùng nhịp đập quê hương.
Bạn "déja vu" tôi quá hiểu bạn rồi.
*****
Đêm nay tôi khó ngủ...
Nhớ bạn hiền lâu chẳng được ngồi chung,
Ly rượu nhỏ ta chia... và lảm nhảm....
Không đầu không cuối...chẳng thị-chẳng phi,
Nói đông-tây-kim-cổ rốt được chi ???
Ha ha tiếu chỉ còn chia nhau thế.
Biết đâu cũng chẳng vừa tai những kẻ... lỡ nghe cười !!!
Rồi âm nhạc là "kinh" của chúng ta,
Im lặng...& lắng nghe...
Khám phá âm thanh và tận hưởng.
"...Cũng chẳng khoái ru..."
*****
Lảm nhảm nói chi cho hết chuyện...
Ngày duyên đưa...ta đối diện...hả ha cười.
Chúc nhau an-lạc
Bạn và tôi lắng nghe âm nhạc mà thôi,
Chứ không nghe tiếng bom...tiếng súng ./-
Nhật Thuận - NĐH
John Lenon & Yoko
(make love-not war)
Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014
Tháng Tư
Tháng Tư có duyên gì...?
Đời ta sao mãi gặp
"Trời Tháng Tư"* ngày xưa
Phạm Công Thiện đong đưa...
*****
Tháng Tư Đen '75
Như nắm đấm...trúng cằm
Knock-out nằm thẳng cẳng
39 năm lăng nhăng...!
***
Tháng Tư tình yêu gặp,
Ba tháng hạ có vừa...?
Đủ một đời nhung nhớ
Hè 79 ai chờ...?
*****
Ôi Tháng Tư...tháng tư
Có một ngày sinh nhật
Sinh ta ra cha mẹ...
Ta đâu biết chi hè !!!
*****
Trời tháng tư mây trắng
Ta cứ mãi ngắm nhìn...
"...bạch vân thiên tải" ấy...
Suốt một đời say mây ./-
Nhật Thuận - Nguyễn Đăng Hòa
*(Trời Tháng Tư, Truyện của Phạm Công Thiện, nxb. Phạm Hoàng, Saigon, 1970)
Tháng Tư có duyên gì...?
Đời ta sao mãi gặp
"Trời Tháng Tư"* ngày xưa
Phạm Công Thiện đong đưa...
*****
Tháng Tư Đen '75
Như nắm đấm...trúng cằm
Knock-out nằm thẳng cẳng
39 năm lăng nhăng...!
***
Tháng Tư tình yêu gặp,
Ba tháng hạ có vừa...?
Đủ một đời nhung nhớ
Hè 79 ai chờ...?
*****
Ôi Tháng Tư...tháng tư
Có một ngày sinh nhật
Sinh ta ra cha mẹ...
Ta đâu biết chi hè !!!
*****
Trời tháng tư mây trắng
Ta cứ mãi ngắm nhìn...
"...bạch vân thiên tải" ấy...
Suốt một đời say mây ./-
Nhật Thuận - Nguyễn Đăng Hòa
*(Trời Tháng Tư, Truyện của Phạm Công Thiện, nxb. Phạm Hoàng, Saigon, 1970)
Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014
thơ (thẩn) tự do lảm nhảm lần thứ ba...
ngỡ ngàng
những ngày 30 tháng IV qua đi
vậy mà đã 39 năm
những hồi ức vẫn thắp sáng
trong ta
những ngày tháng đó
một saigon
cùng những ngỡ ngàng
đón những người anh em cùng màu da
nhưng tiếng nói xa lạ
cùng những đôi mắt
chưa hết hốt hoảng...ngỡ ngàng
đón mừng cuộc chiến tranh đã qua đi
*****
những người mỹ
họ đã đến và đi...
chỉ còn những anh em ở lại
ngỡ ngàng nhìn cuộc chiến tranh đã qua đi
và những đau thương mất mát
mừng cho những người còn sống
vẫy tay chào
có khi thật lòng cười rạng rỡ
có khi im lặng...ngỡ ngàng
*****
saigon 30 tháng IV ngày ấy
vẫn xe cộ rộn ràng
chiều
vẫn bên ly la de vàng óng
chuyện trò râm rang
*****
riêng ta...
dẫu ngỡ ngàng...
vẫn thấy nhớ NÀNG ./-
Nhatthuan -NĐH.
ngỡ ngàng
những ngày 30 tháng IV qua đi
vậy mà đã 39 năm
những hồi ức vẫn thắp sáng
trong ta
những ngày tháng đó
một saigon
cùng những ngỡ ngàng
đón những người anh em cùng màu da
nhưng tiếng nói xa lạ
cùng những đôi mắt
chưa hết hốt hoảng...ngỡ ngàng
đón mừng cuộc chiến tranh đã qua đi
*****
những người mỹ
họ đã đến và đi...
chỉ còn những anh em ở lại
ngỡ ngàng nhìn cuộc chiến tranh đã qua đi
và những đau thương mất mát
mừng cho những người còn sống
vẫy tay chào
có khi thật lòng cười rạng rỡ
có khi im lặng...ngỡ ngàng
*****
saigon 30 tháng IV ngày ấy
vẫn xe cộ rộn ràng
chiều
vẫn bên ly la de vàng óng
chuyện trò râm rang
*****
riêng ta...
dẫu ngỡ ngàng...
vẫn thấy nhớ NÀNG ./-
Nhatthuan -NĐH.
Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014
thơ (thẩn) tự do-lảm nhảm lần nhì

Gặp Bạn N.A.T. (B.3, chspctdn68-71)
Đưa Mẹ đi chùa về...
Tôi chợt nhận ra Bạn,
Bên kia đường Bạn đang ăn bánh cuốn.
***
Mừng thay.
Qúa lâu ngày không đối diện...
Chỉ hai ta như những ngày xưa.
Qua họp lớp/khóa có đâu được mà tâm sự !!!
***
Tôi dựng xe lên lề,
Cách 02 mét tôi gọi Bạn : "Chào Ngài Đại Tá!"
(Như tôi vẫn đùa mỗi khi gặp Bạn.
Có khi tôi còn: "Bạn phải là hàm Chuẩn Tướng...một sao trông mới đã..."
Bạn chỉ cười...lấp lánh mắt tinh anh)
Không thấy Bạn ngẩng đầu...tôi hụt hẫng.
Hay y không muốn gặp tôi ?!
***
Ngồi thụp xuống tôi nhìn lên cho rõ
Khuôn mặt...má đã đồi mồi, mắt sụp che dưới nón lưỡi trai.
Tôi gọi lớn: "T.....!"
Ngẩng nhìn lên đôi mắt lặng nhiều giây.
Rồi cả hai ha hả cười sảng khoái.
Bạn ngừng ăn, vì đã nhận ra người.
Mừng thay !
***
Xưa Bạn là chàng đẹp trai...con nhà...học giỏi.
Bảy năm biết nhau từ PCT. đến ĐHSP. còn qua lại với nhau.
Bẵng sau đó hai ta chia hai ngã.
Tôi lang bạt...và Bạn trụ lại trường.
***
Khi gặp lại, nghe Bạn ... đời không thuận
Chia tay nhau...Bạn trở lại nhà xưa.
Đâu còn nữa thôi đành chui vô hẽm
Miễn có nơi có chốn đi về...
***
Tinh anh thế... nay mắt mờ, răng rụng.
Tóc hói mòn...theo cuộc sống...ngày qua.
Bạn nói " ...mình bị alzeimer...khi quên...khi nhớ
"...bởi xưa kia mình đã sử dụng...nó quá nhiều..."
Tôi ngồi lặng, tôi biết gì nói nữa.
Đùa dăm câu hàn huyên thế đủ hay chưa ?
***
Xong bữa...Bạn xin lỗi đi về trước...
Vẫn không quên lịch sự rút hầu bao.
***
Tôi ngồi lại nhìn dáng đi chậm rãi
Lặng lẽ...cúi đầu, chân lê dép...Bạn chẳng ngoái nhìn.
Tim thắt lại...tôi thấy mình trong dáng Bạn.
Cũng độc cư...
...nhìn bóng...đếm ngày qua ./-
(Đường Trưng Nữ Vương, ĐN. Sáng 22/IV/2014)
Nhật Thuận - Nguyễn Đăng Hòa
Gặp Bạn N.A.T. (B.3, chspctdn68-71)
Đưa Mẹ đi chùa về...
Tôi chợt nhận ra Bạn,
Bên kia đường Bạn đang ăn bánh cuốn.
***
Mừng thay.
Qúa lâu ngày không đối diện...
Chỉ hai ta như những ngày xưa.
Qua họp lớp/khóa có đâu được mà tâm sự !!!
***
Tôi dựng xe lên lề,
Cách 02 mét tôi gọi Bạn : "Chào Ngài Đại Tá!"
(Như tôi vẫn đùa mỗi khi gặp Bạn.
Có khi tôi còn: "Bạn phải là hàm Chuẩn Tướng...một sao trông mới đã..."
Bạn chỉ cười...lấp lánh mắt tinh anh)
Không thấy Bạn ngẩng đầu...tôi hụt hẫng.
Hay y không muốn gặp tôi ?!
***
Ngồi thụp xuống tôi nhìn lên cho rõ
Khuôn mặt...má đã đồi mồi, mắt sụp che dưới nón lưỡi trai.
Tôi gọi lớn: "T.....!"
Ngẩng nhìn lên đôi mắt lặng nhiều giây.
Rồi cả hai ha hả cười sảng khoái.
Bạn ngừng ăn, vì đã nhận ra người.
Mừng thay !
***
Xưa Bạn là chàng đẹp trai...con nhà...học giỏi.
Bảy năm biết nhau từ PCT. đến ĐHSP. còn qua lại với nhau.
Bẵng sau đó hai ta chia hai ngã.
Tôi lang bạt...và Bạn trụ lại trường.
***
Khi gặp lại, nghe Bạn ... đời không thuận
Chia tay nhau...Bạn trở lại nhà xưa.
Đâu còn nữa thôi đành chui vô hẽm
Miễn có nơi có chốn đi về...
***
Tinh anh thế... nay mắt mờ, răng rụng.
Tóc hói mòn...theo cuộc sống...ngày qua.
Bạn nói " ...mình bị alzeimer...khi quên...khi nhớ
"...bởi xưa kia mình đã sử dụng...nó quá nhiều..."
Tôi ngồi lặng, tôi biết gì nói nữa.
Đùa dăm câu hàn huyên thế đủ hay chưa ?
***
Xong bữa...Bạn xin lỗi đi về trước...
Vẫn không quên lịch sự rút hầu bao.
***
Tôi ngồi lại nhìn dáng đi chậm rãi
Lặng lẽ...cúi đầu, chân lê dép...Bạn chẳng ngoái nhìn.
Tim thắt lại...tôi thấy mình trong dáng Bạn.
Cũng độc cư...
...nhìn bóng...đếm ngày qua ./-
(Đường Trưng Nữ Vương, ĐN. Sáng 22/IV/2014)
Nhật Thuận - Nguyễn Đăng Hòa
Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




